THƠ XƯỚNG HỌA: CHIỀU BUỒN BÊN SÔNG VẮNG - PHƯƠNG ĐÌNH

 Chiều buồn bên sông vắng
 Phương Đình

 Chiều buông bóng trải lạnh bờ sông
 Cảnh vật buồn trông luống chạnh lòng
 Trôi nổi lục bình đâu chốn mộng?
 Nhăn mày mặt nước bởi luồng phong!
 Người xưa còn đó hồn đơn quạnh
 Bến cũ giờ đây nhớ ngập chồng
 Rặng liễu vầng dương sầu giã biệt
 Thiềm tây trăng trẻ hiện bên dòng.

 

HÌNH ẢNH GIA ĐÌNH

bài họa :

chuyển đề :

Tình trên sông vắng
 Ngọc Thanh

 Viết một trang tình đẹp khúc sông
 cầu tương tư bước nghẹn trong lòng
 Có nàng thiếu phụ ngời trinh tiết 
 Tặng khách râu mày áng nguyệt phong
 Từ đó lớn ròng trông ngóng mãi.
 Bao điều vinh nhục xót xa chồng
 giọt buồn thươngđọng bào tim quạnh
 Chạnh nỗi đơn côi lệ cạn dòng!

 

PHƯƠNG ĐÌNH

ĐÁP HỌA GỬI HÀN TÂN

Họa vận chuyển đề
xuân tái
PHƯƠNG ĐÌNH gửi HÀN TÂN
Ta lái thuyền yêu cặp bến sông
Nhìn con sóng lượn chứa chan lòng
Trời mơ ngập cõi duyên trần ngộ
Giấc mộng bên đời thỏa kiếp phong.
Hồn thắm tình thơ nguồn ước vọng
Mình say hạnh phúc lấp sương chồng
Trăng xưa thề cũ chừ phai nhạt
Biển ái ân nay chẳng ngược dòng.
8/2/2009 Phương Đình

HÀN TÂN

họa thơ

CHIỀU BUỒN BÊN SÔNG VẮNG
( Họa thơ Phương Đình)

Nắng vàng đã tắt ở bên sông
Cô quạnh tình ai nặng cõi lòng.
Hiu hắt sóng đùa lồng "nhật mộ" (1)
Mơ màng sương đọng khuất bình phong.
Đò ngang sáo gọi...diều lơ lửng
Trời thẫm bờ xiêu...núi chập chồng.
Chiều xuống buồn buồn ngao ngán lắm
Nhìn con nước lớn có xuôi dòng?
5/01/2009 HÀN TÂN
(1)"Nhật mộ hương quan hà xứ thị" - Hoàng hạc lâu - Thôi Hiệu