THƠ; PHÚT CHẠNH LÒNG. NGỌC THANH.

Phút Chạnh Lòng.

       Ngọc Thanh.

 

Hoàng hôn chìm xuống nắng buông lơi.

Tách bến thuyền rong dạo biển đời.

Đứng ngắm Thiên thời đau đớn lạ.

Ngồi trông Địa lợi xót xa lời!

Có khi chiều hứng cành hoa lý.

Quên lúc trưa nâng chiếc nón tơi.

Thề cũ Trăng xưa lòng luống chạnh.

Cảnh trần ai thấu nỗi đơn côi?!